ĐỔ
Lá đổ vàng hư hao
Cho đất thêm ngọt ngào
Thác đổ nước ầm ỉ
Nối bờ vui cho nhau.
Trời xanh cao đổ nắng
Rạng rỡ bao niềm vui
Mưa lâu ngày đổ hạt
Cây và hoa tốt tươi.
Em đổ xuống đời tôi
Trong phút giây tình cờ
Ta đổ vào đời nhau
Một trời yêu thương nhớ.
QUÊN
Ta để thời gian trôi
Những tháng ngày phiêu lãng
Không hiện tại
Ký ức hiện về đứt nối.
Ta để thời gian trôi
Sự nghiệp, gia đình…
Và cả hình bóng mẹ
Nhạt nhòa trong hư hao.
Ta để thời gian trôi
Chiều qua chiều
Người với người qua nhau như ảo ảnh
Chỉ còn những vòng xe đè nặng cuộc đời.
LẠC ĐIỆU
Anh bay vào cuộc đời em theo đường thẳng
Chỉ thấy trống rỗng, hư không, vô bờ bến
Anh nông nổi, hiện thực
Em thâm trầm, siêu thực.
Em vẽ vòng cuộc đời anh
Bằng lặng thinh
Những đường tròn đồng tâm không tiệm cận
Và ngôn ngữ trước em, bất lực.
Thời gian, bóng chớp
Hạnh phúc, giọt sương
Anh gần gũi, em hóa thành xa lạ
Sao em mãi vẽ vòng trái tim anh?
Chỉ thấy trống rỗng, hư không, vô bờ bến
Anh nông nổi, hiện thực
Em thâm trầm, siêu thực.
Em vẽ vòng cuộc đời anh
Bằng lặng thinh
Những đường tròn đồng tâm không tiệm cận
Và ngôn ngữ trước em, bất lực.
Thời gian, bóng chớp
Hạnh phúc, giọt sương
Anh gần gũi, em hóa thành xa lạ
Sao em mãi vẽ vòng trái tim anh?
EM VỀ
Em về trong nỗi nhớ
Gọi mùa thu hanh hao
Sương giăng chiều dốc phố
Biển Quy Nhơn gầm gào.
Em về lá me bay
Hoa sữa thêm nồng nàn
Cơn mưa chiều bất chợt
Để mình tôi miên man.
Vũng Chua giờ xa lắm
Cù Lao Xanh chốn nào
Thi Nhân đồi hoang vắng
Cả trời thương trong nhau.
Nguyễn Đình Thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét